Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sinh viên và hôn nhân

Chuyến Đi Xa

Sinh Viên Và Hôn Nhân: Chuyến Đi Xa Khoảng thời gian còn làm bên Forever, giai đoạn này tôi vẫn còn mê danh lợi rất nhiều dù năng lực chẳng có bao nhiêu, tất cả chỉ nhờ vào sự may mắn. Do hệ thống tuyến dưới cần doanh số lên chức, tôi phải bôn ba với họ trong các chuyến đi thị trường, vì vậy việc thức khuya, dậy sớm là chuyện bình thường. Hôm nọ, cần phải đi sớm, vợ đưa tôi ra cửa. Sau khi dặn dò cẩn thận, tôi bước đi, vừa ra khỏi nhà tự nhiên quay đầu lại, hình bóng người vợ chợt nảy lên trong đầu, thầm nghĩ: “Mình cứ đi như thế này bỏ lại vợ một mình thật có lỗi quá. Bao nhiêu ngày như thế, dù kiếm được nhiều tiền mà phải nặng nề, căng thẳng, vợ chồng không được gần gũi thường xuyên, bản thân cảm thấy có lỗi vô cùng”. Cảm giác khó chịu trong lòng dâng lên, tôi quyết định sau chuyến đi này sẽ hạn chế và cắt hẳn. Cuối cùng trong khoảng thời gian ngắn các chuyến đi cũng dẹp bỏ, ở nhà nhiều hơn, vợ chồng hạnh phúc hơn… Tôi cứ nghĩ, làm ít lại và hạn chế việc kinh doanh thì sẽ thiếu thốn ...

Vú Sữa

Vú Sữa ==========    Hồi thời sinh viên ở ký túc xá, lúc đó ba đã qua đời, chỉ còn mẹ tảo tần nuôi 2 anh em. Năm học thứ 2, hay 3 (không nhớ rõ) mẹ điện thoại báo tin, mẹ sẽ lên Sài Gòn mang theo vú sữa. Đây là cây vú sữa mọc trước nhà, vú sữa trắng ăn rất ngon.    Ngày lên Sài Gòn, mẹ mang cả một giỏ rất to, rất nhiều vú sữa. Xe đưa tới công viên, cách ký túc xá một đoạn không xa lắm, nhưng đối với người xách nặng thì nó xa vô cùng. Tôi chạy qua phụ mẹ, cả một giỏ rất nặng tôi xách ì ạch. Vậy mà mẹ mang cả lên thật thương mẹ quá...    Vú sữa rất to, lại nhiều, tôi chiết ra một số đem cho bà con ở chợ Lớn. Lấy xe đạp chở đi cho, giờ nghĩ lại thấy thương mẹ quá, đi mấy tiếng đồng hồ bỏ mẹ ở lại chờ. Về tới ký túc xá, nguyên cả phòng xúm nhau ăn. Ngon thật là ngon!!! Đó là lần được ăn vú sữa ngon nhất, mà cũng không còn cơ hội được ăn từ cây vú sữa này nữa. Sau này khi xây nhà, cây vú sữa bị đốn đi... Hình từ internet    Hôm rồi, mẹ l...

Ân

Ân ========== Công sinh công dưỡng mẹ cha Đặng hiếu nhân nghĩa ấy là đạo gia Tình cha nghĩa mẹ bao la Phận con chưa trả cha đà mất đi Mẹ ơi! Mình phải chia ly Nhưng lòng luôn nhớ những gì người trao Công thành danh toại là bao Tấm lòng hiếu thảo con trao mẹ hiền. ________________________ Sáng tác thời sinh viên, nhân đám giỗ của ba tôi Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Mưu Sinh

Mưu Sinh ========= N gười buồn cảnh có vui đâu Người mang lắm nỗi ưu sầu bước đi Lặng nhìn gió khẽ vu vi Bóng đà nặng trĩu cũng vì mưu sinh. Bao năm người đó lại về Nào ngờ ai mất nơi quê đất nhà Nỗi lòng dâng ngập xót xa Đêm ngày sầu nhớ ai đà thấu cho. Ngày và ngày lại trôi qua Con người xưa đó nay đà thành tro Ai ơi xin hãy nhớ cho Phận người ngắn ngũi đừng lo tranh đời. ________________________ Sáng tác thời sinh viên,  Giai đoạn này cũng có chút cảm nhận về vô thường Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Hồn Nhiên

Hồn Nhiên *** Đêm trăng lạnh lẽo gió vu vi Đôi lời em bé khẽ đưa đi Thân thương đôi mắt tròn xoe lại Nét thơ nho nhỏ hát i i ... Có ai nhớ đến nơi quê ấy Có bóng người nhỏ nhắn tí ti Tâm thanh gió động đêm càng tĩnh Thổn thức lòng ai với những gì? _________________________________________ Sáng tác thời sinh viên Cảnh đêm quê gặp em bé nhỏ nói bập bẹ,  thấy bé đáng yêu nên làm bài thơ này. Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Hoàng Hôn

Hình từ internet Hoàng Hôn Sáng tác thời sinh viên ========== Gợi một thoáng mây hồ nhè nhẹ Sóng lăn tăn gió gợi lay lay Đu đưa thanh trúc lời khe khẻ Nét dịu hoàng hôn chốn hàng quê Ngày xưa quê hương cảnh đẹp, thiên nhiên trong lành, sáng chiều đều nghe tiếng chim, nước chảy ra vào, cây cối um tùm dày đặc... Rất đáng yêu. Giờ xã hội phát triển, cảnh nhân tạo thì nhiều, bê tông cốt thép hết, cái thiên nhiên xưa dần dần mất. Con người cũng ngày càng xa rời thiên nhiên... Nsm Mô A Di Đà Phật

Hàng Quê

Hàng Quê *** L ung linh mây nước lững lờ Thuyền trôi nhè nhẹ bên bờ hiền lương Tre nhà mộc mạc thân thương Người người vật vật vấn vương quê nhà (Sáng tác thời sinh viên) ***** Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Tháp Chàm

Tháp Chàm ========= Dừng chân đứng lại, đấy tháp Chàm! Cảnh người cảnh vật vắng hàng lam Nay sao vắng bóng người xưa ấy? Mà nổi ưu trầm bước chẳng kham. ________________________________ Tháp Chàm 2003 Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Nhớ Bạn

Hình từ internet Nhớ Bạn ========= Lặng lẽ đầu năm đón Canh Thìn Chuyện mình chuyện mịch lấy làm thinh Nghìn năm chuyện cũ ngày xưa ấy Đêm dài tháng đợi vẫn biệt tin. _____________________ Thời sinh viên, năm 2000. Tự dưng nỗi buồn nhớ bạn ở đâu trỗi dậy, mà cũng chẳng biết bạn nào cả, Có thể ký ức đâu đó. ______________________ Nam Mô A Di Đà Phật

Vẫn Sống

Hình tùe internet Vẫn Sống *** Hôm nay ta phải sống Ngày mai ta phải sống Như hoa kia vẫn nở Từ bùn đất tối tăm. **** Nam Mô A Di Đà Phật Sáng tác thời sinh viên

Trung Thu Quê Hương

Hình từ internet Bài thơ tặng chú Phạm Luyện đã trao học bổng trợ cấp, thời sinh viên 2002-2003 Trung Thu Quê Hương ========== Trung thu trăng tỏ sáng ngời Ngắm nhìn cảnh vật nhớ lời cố nhân Trung thu bánh ngọt đầy sân Mời nhau hương vị ân cần năm xưa Trung thu con trẻ đều ưa Đèn lồng đèn sáo lại vừa vui chơi Đi đâu dù khắp nơi nơi Nhớ về đất Việt cho vơi nỗi lòng. __________________________ Nam Mô A Di Đà Phật

Khóc Anh Khoa

Thơ phúng điếu, thời sinh viên Khóc Anh Khoa ========== Mẹ ngồi đó lệ dài trên nét mặt Con ra đi nuối tiếc một chiều hè Hai đứa em thơ thẩn mắt đỏ hoe Người tóc bạc khóc thương người con mất!... Chắc giờ này con đã đi xa khuất Mẹ ngồi đây ở một góc quan tài Sao thân hình con còn ở khoảng hai Mà con... con đã ra đi mãi mãi... Đốt hương khói tiễn anh người anh quý Sao anh im chẳng nói một lời nào Anh có biết chúng em đau khổ lắm? Chỉ vì anh lặng lẽ bỏ ra đi... Cùng các bạn chúng ta là bằng hữu Nhóm chúng ta đành phải mất một người Như cây kia biết bao nhiêu cành lá Thế mà...ai đã đốn một cành cây... ***** Hình từ internet    Đây là bài thơ phúng điếu, làm lúc 9h20 thứ hai, 10/6/2002    Đám tang A.Khoa, một người bạn học chung, chơi chung, mất do tai nạn giao thông.    Sau khi làm bài thơ này khoảng 1-2 tuần, vong linh của A.Khoa đã về cảm ơn, cũng giống như dì t...

Lặng Lẽ

Lặng Lẽ *** Ta vẫn đứng đây như người vắng lặng Sao bóng đêm còn mãi một màu đen Ta tự hỏi mình sao trời không sáng lại Để cùng người trọn hưởng một bình minh. ***** Thời sinh viên, tâm hồn vẫn có gì đó không an, chẳng biết vì sao, đôi khi đọc lại những bài thơ thấy ngợ ngợ... Nam Mô A Di Đà Phật Hình từ internet

Con Người Và Số Phận

Con Người Và Số Phận Thơ phúng điếu, thời sinh viên ___________________________________________ Lấy chồng rồi lại bỏ chồng đi Sinh con nuôi nấng chẳng được gì Bước đi sao thấy lòng nặng trĩu Ngày tháng dần đi như mọi khi Thuở ấy con thơ còn nhỏ dại Mẹ đây hờ hững chẳng muốn đi Nay đà mất kiếp còn gì nữa Nẻo một cành mai thấu trời chi. ______________________________________________ Ngày 5/2/2000 nhằm mùng một Tết Canh Thìn Thương nhớ dì Thơm (em mẹ) tự vẫn (28 Tết) Hình internet   Làm bài này xong, khoảng vài tuần sau, có thấy dì qua giấc mơ, dì nói lời cảm ơn tôi, rồi dì đi. Nhìn thấy dì rất hốc hác, buồn thảm, tóc xoã, áo trắng, rất ghê rợn... Hoảng hồn thức dậy lúc đó nửa đêm, người tôi ướt đẫm mồ hôi, cảm giác cả người lạnh lẽo... Nhiều năm sau, nghe mẹ nói lại, cũng gặp trong mơ, lúc đó dì ăn mặc rất đẹp, rất sang trọng, dì nói bây giờ vui rồi, vì được ở trong chùa nghe kinh giảng pháp, dì biết tu hành... Dù thâ...

Tri Ân

Tri Ân _____________________ Nhặt cánh hoa rơi mà thấy lòng nặng trĩu Bởi tấm lòng dâng hiến của người cao (thanh cao) Những giọt nước mắt lăng dài trên nét mặt Một tình người, một thân xác hỡi người ơi! ______________________ Ngày 29/1/2000  Tưởng niệm những người đã hiến xác cho khoa học trong lễ Tri Ân, thời sinh viên. Hình từ internet

Tâm Sinh

Sinh Viên Và Hôn Nhân: Tâm Sinh ==========    Khi còn học sinh sinh viên, tôi thường hay thấy cảnh ma mị, có những con rược đuổi mình, tôi chạy không lại chúng, có khi nằm mơ thấy té xuống núi, té xuống vực thẳm... Có những giấc mơ làm bản thân phải la lớn làm ảnh hưởng những người xung quanh... Sau này khi ra trường và có cơ hội học Phật Pháp tôi mới rõ tất cả do tâm sinh, có thể vì bất an, vì lo lắng, vì thiếu tự tin... Hình từ internet    Tôi lại nhớ đến câu chuyện của một người đệ tử, khi nằm mơ thường xuyên thấy một con nhện to bám trên người anh ta và quấy rối anh. Anh gặp thầy của mình và hỏi vì sao như thế. Thầy anh khuyên anh gặp nó ở đâu thì lấy viết đánh dấu vào. Anh làm theo, tối đó anh thấy nó nữa, anh lập tứ lấy bút đánh dấu. Sáng thức dậy thấy vị trí đánh dấu trên ngực của mình. Anh hoảng hốt hỏi thầy. Thầy anh giảng giải tất cả đều do tâm sinh, nếu anh muốn giết con nhện đó thì cũng có nghĩa là anh sẽ giết chết bản thân mình... Bản thân ...